Ngay khi chìa khóa được tra vào lỗ hổng trong đình, Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh lập tức rơi xuống vết nứt dưới đất.
Cảm giác mất trọng lượng mạnh mẽ truyền tới, Kiều Vân Tranh phản ứng cực nhanh, anh giơ một tay ôm Phó Lam Tự vào lòng, chăm chăm bảo vệ phần đầu và hông của cô, mãi tới khi đập mạnh xuống đất.
Phó Lam Tự ngã trong lòng anh nên chẳng hề bị thương gì, cô căng thẳng ngước nhìn lên, vội vàng đỡ anh dậy.
“Có sao không anh? Có bị thương không?”
Kiều Vân Tranh ngã tới mức xương đau nhức, anh lắc lắc cái đầu đang bị choáng, nghỉ một lát mới vỗ lưng cô trấn an.
“Không sao, may mà không cao quá.”
Xem ra đây là “Trường đình thủy lao” trong bức tranh rồi.
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có một tia ánh trăng chiếu từ trên đầu xuống để thấy được bốn phía lờ mờ, Phó Lam Tự nửa quỳ trên đất, giơ tay mò mẫm vách tường, phát hiện tường được xây từ gạch đá, ẩm ướt trơn trượt và phủ đầy rêu như trên mặt đất.
Không gian không rộng cũng không hẹp, vừa đủ để hai người đi qua, cô đứng dậy, nắm tay Kiều Vân Tranh đi tới trước. Vài phút sau, hai bên tường bắt đầu đã có thắp đèn, tuy rằng ánh sáng vẫn mờ ảo nhưng vẫn có thể thấy rõ được con đường đằng trước.
… Nhưng đây chẳng phải chuyện giúp người ta dễ chịu gì.
Lúc họ rẽ vào một khúc cua, xuống một con dốc, bước vào một khu đất bằng phẳng khá thoáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820635/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.