Tuy rằng hiện tại là mùa hè, nhưng nhiệt độ dưới lòng đất vẫn rất lạnh lẽo.
Cả người Phó Lam Tự với Kiều Vân Tranh ướt đẫm, họ vắt hết nước trong quần áo rồi sải bước đi tới lối ra của thủy lao.
Vừa đi, Phó Lam Tự vừa quan sát miếng ngọc bội trong tay thật kỹ.
Thật ra đó là một miếng ngọc bội bằng ngọc trắng được Kiều Vân Tranh lấy từ trong một cái rương không khóa dưới đáy nước, mặt sau ngọc bội khắc một khóm hoa phượng tiên*, mặt trước thì khắc ba chữ: Trông quân về.
(*)
Còn chuyện cụ thể dùng làm gì thì hiện vẫn chưa suy nghĩ ra.
Theo như Kiều Vân Tranh kể, dưới đáy nước, ngoài cái rương này ra thì còn rất nhiều xương trắng.
Chắc đó đều là hài cốt của những người chơi trước.
Rất nhanh cô đã ý thức ra được một vấn đề khác: “Chúng ta rơi từ trong đình xuống, thế lát nữa sao mà lên được đây?”
Lối ra cách mặt đất rất cao, vách tường lại toàn rêu xanh che kín, chắc chắn không thể trèo lên bằng tay không được, trừ khi có ai ở trên thả dây thừng xuống thôi.
Theo lý thì không phải chuyện thực tế cho lắm.
Nhưng mà…
Ánh trăng chiếu trên đỉnh đầu, lúc cô dừng lại, ngửa đầu quan sát cơ quan ở lối ra đã bất ngờ phát hiện ra hai cái đầu nhô ra ở phía trên, một để tóc xoăn, một thì đeo mắt kính.
Rất tốt, hai đồng đội mới tách ra chưa bao lâu đã lần theo manh mối để tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820633/chuong-65.html