Trực giác của Phó Lam Tự sáng nay không hề sai, đúng thật là có kẻ theo dõi họ.
Kẻ đó phát hiện manh mối ở phòng sách đã bị phá hủy nên quyết định nấp ở gần phòng họ, nhân lúc ban đêm họ ra ngoài để bám theo rồi cướp luôn manh mối.
Kẻ đó là Lan Lan.
Nhưng Lan Lan cũng khá thông minh, không tới một mình mà tìm được đồng minh.
Đồng minh của cô ta là cô gái đeo kính và tên tóc xoăn chung phòng.
“Nhìn đi, tôi đã bảo là đôi mèo mả gà đồng này rất gian xảo mà?” Lan Lan đi tới trước mấy bước, chỉ vào hai người nói, “Giấu riêng manh mối, đêm hôm khuya khoắt lén ra ngoài tìm lời giải, nếu tôi không gọi hai người thì chắc hai người chết cũng chẳng biết đâu.”
Cô gái đeo kính và tên tóc xoăn nhìn nhau, im lặng một cách vi diệu.
Ánh mắt của Phó Lam Tự nhìn cô ta như nhìn kẻ thiểu năng: “Gì mà giấu riêng manh mối hả? Đây là game cạnh tranh đấy, chẳng lẽ tôi phải công bố nhắc nhở, gọi tất cả cùng bàn bạc nhau à?”
“Không sao, dù sao bọn tao cũng đã tìm ra chỗ này rồi, cảm ơn mày đã thắp đèn chỉ đường nhé.” Nét mặt của Lan Lan xen lẫn giữa đắc ý và thù hận, giọng điệu cực kỳ châm chọc, “Phát hiện ra nhắc nhở sớm thì có ích gì, cuối cùng cũng bị bọn tao giết mà? Con đ ĩ, mày nên xuống đất nhận lỗi đàng hoàng với bạn trai tao đi.”
“Xin lỗi nhé, tôi không quen biết bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820639/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.