Bốn NPC khiêng kiệu có hình dạng quái dị cuối cùng ngừng trước mặt ba người, chúng cúi người thả kiệu xuống, ngay khi đáp đất lục lạc ngân lên vài tiếng, nghe mà ớn lạnh.
Chúng không nói gì, nhưng rõ ràng ý là bảo ba người lên kiệu.
Gì vậy, game này còn có vụ đưa đón nữa à? Chịu trách nhiệm đưa người chơi tới địa điểm làm nhiệm vụ hả?
Ba người liếc nhìn nhau, nghĩ quy tắc đã thế rồi, có phản kháng cũng vô ích nên dứt khoát xếp thành hàng rồi chui vào trong luôn.
Trong góc kiệu có thắp hai ngọn đèn dầu, dù kiệu có xóc nảy cỡ nào cũng rất ổn định, chiếu sáng hết không gian màu đỏ chật hẹp khiến mọi người hơi rờn rợn.
Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh ngồi cùng nhau ở một bên, Trình Viện ngồi bên kia, vì nóc kiệu quá thấp nên thậm chí Kiều Vân Tranh còn phải hơi khom lưng xuống.
Đám khiêng kiệu lảo đảo nâng kiệu lên, Phó Lam Tự lén hé một khe hở nhìn ra ngoài, phát hiện sương mù đã tan biến, hiện tại họ đang ở trong một khu rừng rậm rạp.
Ánh trăng sáng ngời xuyên qua những cành lá đan nhau, chiếu thành ánh sáng loang lổ trên mặt đất.
Cô có thể thấy được cảnh tượng mờ mờ ở đằng xa.
… Thứ gọi là bách quỷ trong sách đang di chuyển qua lại trên khoảng đất hoang vắng đó.
Chúng có hình thù kỳ dị, cực kỳ dữ tợn, đang lang thang trong màn đêm mênh mông.
Một vài trong số chúng đã nhận ra sự tồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820577/chuong-93.html