Dòng sông dưới cầu chảy rất xiết, sóng đen cuồn cuộn, ánh trăng le lói xuyên qua kẽ mây không đủ để Phó Lam Tự nhìn rõ hết toàn cảnh trận chiến.
Cô có thể cảm giác được cuộc chiến dưới đáy sông lúc này cực kỳ dữ dội, nhưng quỷ mâm cô còn không thấy huống hồ gì là hướng cụ thể của Kiều Vân Tranh.
Giết quỷ dưới nước rõ ràng là nhiệm vụ khó khăn nhất, nếu lúc đó không phải Kiều Vân Tranh vào chợ đầu tiên mà là cô thì chắc chắn cô chẳng có phần thắng nào.
“Kéo dài quá lâu rồi.” Trình Viện ghé vào lan can, lo lắng nhìn mặt sông, “Cứ tiếp tục thế này thì chẳng ai biết anh Kiều có bị nguy hiểm hay không nữa, chúng ta… Này? Em Phó!”
Chưa kịp dứt lời, Phó Lam Tự đã đột nhiên mượn lực hai tay chống lan can rồi dứt khoát nhảy xuống sông.
Rõ ràng cảnh này đã khiến Trình Viện sợ ngây người, chị ta sửng sốt một lúc lâu mới tỉnh táo lại được.
Nhưng chị ta biết Phó Lam Tự đã chọn rồi, nếu hôm nay người bị kẹt dưới sông là Trình Chỉ, chị ta cũng sẽ làm như thế, dù phải đồng sinh cộng tử với em gái mình.
Đây không phải vấn đề chọn một trong hai mà thực chất là bản năng từ sâu trong xương tủy.
Nước sông lạnh buốt, hơi lạnh thấu xương.
Phó Lam Tự nín thở lặn xuống nước, trong lúc bơi tới trước, cô phát hiện dù con sông này có vẻ đen đúa bẩn thỉu nhưng thực chất có thể mở mắt dưới nước được.
Cô có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820575/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.