Phó Lam Tự quỳ một chân trên bia mộ, tay trái cầm ô giấy dầu làm tấm chắn, tay phải vẫn liên tục chém móng vuốt vồ tới chỗ mình.
Cảm giác cứ như một đầu bếp lành nghề đang cắt râu mực vậy.
Cô thấy bia mộ có khắc chữ đó ở ngay phía trước bên phải của mình nên khóa chặt mục tiêu, ánh mắt như một máy rà tự động luôn nhìn chằm chằm mục tiêu, không bao giờ lơ là.
Hiện tại cô đang gần mục tiêu nhất, muốn tới được chỗ đó, chỉ có cô là dễ hơn.
… Dù cũng chẳng dễ hơn bao nhiêu.
“Chị Trình, nghe em nói này!” Cô lớn giọng, bình tĩnh chỉ huy, “Chị chọn một đường chắc chắn nhất, tới anh Vân càng gần càng tốt rồi ném gói da cho anh ấy — Anh Vân, anh ném gói da lại cho em, chúng ta tiếp sức nhau!”
Kiều Vân Tranh trầm giọng đáp lại: “Hiểu rồi.”
Trình Viện cũng dứt khoát gật đầu: “Được!”
Nhưng dù chuẩn bị tâm lý tốt cỡ nào thì lúc hành động thực tế vẫn có độ khó, Trình Viện mới bước bước đầu tiên, nhưng vì ước lượng khoảng cách sai và tốc độ di chuyển của bia mộ quá nhanh nên chỉ mới kịp bước chân trái qua khiến chị ta tạo thành tư thế dạng ch@n nguy hiểm giữa không trung.
“… Mẹ nó!”
Trình Viện nghiến răng, may mà vận may của chị ta vẫn còn xài được, bia mộ đảo lại như kỳ tích giúp chị ta bước đầu tiên thành công.
Chị ta phóng qua những móng vuốt gầy gò mọc dày đặc trên đất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820573/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.