Trong Yến Vương phủ, nhìn mưa to từ trên trời rơi xuống, Lãnh Ly vươn tay, mưa thật là mát mẻ, còn giải quyết được tình hình trước mắt.
Thanh Âm khoác áo choàng lên cho Lãnh Ly, nàng cười nói: "Quả nhiên như Vương phi nói, thật sự là trời mưa rất lớn."
Lãnh Ly kéo áo choàng trên người, nhàn nhạt cười nói: "Không có chuyện gì, ta hay bách tính, đều là trông cậy vào trời cho mà ăn. Nếu tỉ mỉ và kết hợp một số câu tục ngữ tổ tiên lưu lại, kỳ thật có thể suy tính ra một hai"
Thanh Âm nhìn Lãnh Ly thán phục nói: "Chẳng trách đều nói Vương phi người là thần nữ, chuyện hô mưa gọi gió này có mấy người làm được đâu."
“Miệng nha đầu ngươi như bôi mật vậy, thật ngọt.” Lãnh Ly liếc nàng một cái, sau đó xoay người nói: “Trời mưa to như vậy, chàng sẽ không về đâu. Hôm nay đi ngủ sớm đi. Ngày mai đừng quên dựa vào lời ta nói truyền lời ra ngoài đi. "
"Vâng, Vương phi đừng lo."
Lãnh Ly trở lại phòng ngủ, Thanh Âm sau lưng đóng cửa lại.
Ngày hôm sau, sáng sớm.
Đêm qua trời mưa to, nghe nói là do một vị thiên sư mới tiến cung tạo ra, nhất thời tên tuổi của Thanh Vân Thiên Sư truyền khắp đầu đường cuối ngõ. Ai cũng thắc mắc không biết hắn là người như thế nào, dân chúng lại vô cùng cảm kích hắn.
Thừa Hòa Cung.
Liễu Quý Phi mặc trung y ngồi trước bàn trang điểm, bà còn chưa kịp chỉnh trang, nghe được tin tức này thì đặc biệt tức giận. Bà vỗ bàn một cái, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duc-hoa-doc-nu/466365/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.