Đôi mắt Trần Mặc Cảnh không chối cãi, trái tim cũng hoàn toàn phủ nhận sự lạnh nhạt của bản thân. Nước ở tiết trời nào sẽ hòa quyện vào không khí nơi đó, không thể không trách gia cảnh của anh. Nếu là một kẻ tầm thường cũng không thể gặp cô, cứ tạm coi đây là duyên. Nên khi đó, chọn cách hành xử để thấy nhau lâu dài là đủ.
" Có nhiều chuyện dùng cả đời cũng chẳng hiểu được, đơn giản vì mình không phải kẻ trong cuộc.. "
" Nếu nói kẻ mỗi sáng tôi tìm kiếm là em.. Em có tin không? " Ánh mắt Trần Mặc Cảnh hạ xuống, anh không dành cho mình một chút tự tin nào trong việc xóa nhòa hận thù. Nhưng có lẽ bản thân anh sau bao lần rút lui vẫn đem theo vô vàn lý do, nói ra thì kẻ ngoài cũng chỉ nói đó là cái cớ. Đâu ai biết có nhiều chuyện không lường trước được?
Nụ cười trên cánh môi Dương Hiểu Tình cũng trở nên nhạt nhòa, cô không hiểu quá nhiều chuyện. Luôn phải để lỗi lầm sau lưng để chống đỡ những thứ ập đến. Cuối cùng niềm tin về mọi thứ cũng úa nát, nói để cô tin giờ khó lắm.
" Nó sẽ khiến lòng tôi ấm lại, nhưng không đáng tin. " Giọng nói yếu ớt, gần như muốn gục xuống để lại sự thành thật dành cho người đàn ông.
Trần Mặc Cảnh cũng ngồi xuống ghế gần giường, sự đau xót trong anh được đặt lên thân xác nhỏ nhắn. Như bao người khác nếu cùng thuộc một xã hội, có lẽ cô đã có một cuộc sống an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/1912102/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.