" Vậy mà cô ta năm lần bảy lượt tha cho anh một mạng. Nói ra có bị cô ta đâm anh vẫn đứng yên. " Lục Khương Thâm phanh gấp trước lối ra vào chính của bệnh viện, miệng cũng không quên nói thêm câu.
Ánh mắt Trần Mặc Cảnh hạ xuống, anh không có chút kháng cự nào lại câu nói. Bản chất không phải anh lấy tinh thần từ trước, mỗi khi gặp lại cô sự đau thương lại mang vỏ bọc nguộn lạnh. Khi đó anh đủ biết, một nhát dao là có quá thể nhân nhượng.
Bước chân dần trở nên hấp tấp chỉ dừng lại khi để cô lên giường bệnh rồi nhìn họ đẩy đi, nơi đây cũng chỉ thứ vị cô căm ghét nhất. Kháng sinh, khử trùng bấy lâu nay cô cảm nhận không ít, chỉ là mười lần mới mong ngóng được 1 lần anh ấy quan tâm. Nhưng gió vẫn theo một chiều, bất luận nào về sau tình cảm vẫn bị phụ đến mất lòng..
Phòng cấm cứu vẫn để bảng màu đỏ, nhìn nó còn có chút sức sống hơn màu đỏ anh thường gặp. Khi nào cũng là thứ vị tanh nồng, xem ra năm năm nay cô cũng đã thấm chịu công việc bất nhân ấy. Sinh ra đã là người chung một thế giới nhưng khoảng cách đe dọa chỉ có thể như nghìn tầng mây trên núi cao. Nói yêu là xa, nói hận là gặp mặt.
Có lần, đứng dưới tán cây tiết trời oi bức chứ không phải một ngày tuyết dày đặc. Lòng người đàn ông vẫn mang một cảm giác chờ đợi nhưng gia đình anh tàn độc hết phần hạ giới. Người ông bấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/1912104/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.