Tiếng gió thoáng vút qua khe cửa, khiến không gian cảm nhận được sự oi bức nhưng chẳng kém ồn ào của trời hạ. Dương Hiểu Tình cũng không còn đủ sức để oán hận, mấy mũi khâu coi như cũng hành hạ cô đôi chút. Ít nhất giờ cô cũng không suy nghĩ được gì nhiều, chắc có lẽ gặp lại anh vẫn lành lặn cô cũng có chút an phận.
Dẫu sao là một ngôi mộ trống, quan tài còn rõ mùi gỗ thì cũng là nơi khiến cô chờ đợi đến giờ. Dù có tự nhủ không còn tồn tại, dần không bị thương tình làm ảnh hưởng cũng là một điểm chưa phai trong quá khứ.
Dương Hiểu Tình khẽ đặt người mình xuống giường, ánh mắt cũng trở nên tĩnh lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. " Khuya rồi, anh ở đây cũng chẳng được gì. Ở nhà chắc có người còn chờ. Gọi hộ tôi y tá trước khi rời đi được chứ? " Âm thanh không quá mức xa lạ, chỉ đáng để coi là một câu nhờ vả.
Thân xác người đàn ông bỗng dưng cảm nhận được cái nặng nề, bản thân cũng lười biếng đến mức im lặng. Anh đưa đôi mắt đem theo hàm khí lạnh lẽo ôm chặt lấy không gian khó chịu. Cuối cũng vẫn chỉ đọng lại tiếng gió, nếu nín thở vài giây có thể cảm nhận rõ sự hô hấp yếu ớt của cô gái. Đôi mắt anh khẽ sụp xuống, chân cũng không đủ can đảm ở lại nơi đây. Càng nhìn sự kiên cường bao bọc lấy cô ấy, tâm can anh cũng đủ nhận ra tội lỗi muốn gọt mỏng trái tim..
" Em nghỉ ngơi, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/1912101/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.