Ngụy Thời đứng ở ngoài cửa viện, nhìn thoáng vào, cây hòe đại thụ cao to che kín hơn nửa cái sân, lá cây từ xanh biến thành đen, âm khí dày đặc, anh sờ sờ cằm, phòng thuê ở nơi nào chả được, cố tình lại chọn nơi dễ có quỷ hiện như thế này, không có nguyên nhân mới là lạ, Ngụy Thời càng tò mò, rốt cuộc mình đã làm chuyện gì để tạo thành cục diện như ngày hôm nay?
Anh mở khóa ra, cánh cửa gỗ nặng nề vang lên tiếng cót két, rồi sau đó mở ra
Ánh sáng trong phòng rất ảm đạm, bài trí cực đơn giản, một cái giường, chăn mền trên giường nằm bừa bộn, giống như chủ nhân mới vừa ngủ dậy, còn chưa kịp xếp dọn, hai cái ghế, một cái bàn, trên mặt đất còn có nến đốt được hơn phân nửa thừa lại một ít, âm khí trong phòng còn nặng hơn ngoài sân, Ngụy Thời khịt khịt mũi một cái, anh còn ngửi được một mùi thi khí nhàn nhạt.
Có chút quen thuộc.
Ngụy Thời vừa thu dọn đồ đạc vừa suy nghĩ mọi chuyện.
Đồ của anh cũng không nhiều, sau khi thu dọn xong cái túi du lịch cũng coi như đã ổn rồi.
Ngụy Thời đứng ở cửa phòng, cuối cùng nhìn thoáng qua căn phòng âm u ẩm ướt này, mang theo một chút nghi hoặc, còn có một chút phiền muộn cùng hồi ức không thể nói rõ, đóng lại cánh cửa gỗ này.
Ngụy Thời thành thành thật thật mà trong trường học ngu người đợi bảy ngày, trong bảy ngày này anh vẫn luôn cố sức hòa đồng với tập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013525/quyen-3-chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.