Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Nói thì nói vậy, nhưng đến lúc làm thật, Ngụy Thời vẫn có chút do dự.
Không phải vì nguyên nhân gì cả, chủ yếu là do anh sợ đau.
Mắt thấy hai ông già kia đã gần nói chuyện xong xuôi hết rồi, mặc cho trong lòng hai người rốt cuộc có ý định gì, ít nhất thì trên mặt vẫn mang theo nét cười, nếu đợi nói xong chuyện, hay đợi họ mang Ngụy Hân về, thì đến lúc đó, có vết xe đổ trước mắt, nếu muốn lén đưa Ngụy Hân đi thì càng khó khăn.
Ngụy Thời cắn răng một cái, lấy một cái bọc vải nhỏ ra khỏi túi quần, anh cẩn thận mở từng lớp vải ra, bên trong là một hàng ngân châm lớn lớn nhỏ nhỏ, đầu ngân châm ân ẩn hiện lên chút tia sáng đỏ.
Loại châm này gọi là phân hồn châm, do Từ lão tam giao cho anh, lúc ông đưa châm cho anh, còn suy xét rất lâu, bởi vì loại châm này rất tà tính, thầy Từ cảm thấy Ngụy Thời học còn chưa tới đâu, đưa châm này cho anh, thật giống như đưa dao bầu cho đứa trẻ hai ba tuổi, rất có khả năng làm hại người hại mình. Cuối cùng Ngụy Thời phải hứa hẹn cam đoan “Tuyệt đối không dễ dàng dùng phân hồn châm”, mới miễn cưỡng đưa nó cho anh.
Phân hồn châm không phải dùng để châm cứu, tác dụng của nó y như tên gọi, chỉ dùng để chia lìa hồn phách, dựa theo thể chất người, giới tính, bát tự, cùng với vị trí thi châm khác biệt, có thể chia lìa ba hồn bảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013520/quyen-3-chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.