Ngụy Thời không biết những người khác gặp phải loại chuyện không đầu không đuôi này thì sẽ có cảm giác gì.
Dù sao cảm giác của anh chỉ là có chút không hiểu nổi.
Một em gái xinh đẹp mà anh không hề có ấn tượng gì tìm tới cửa, nhìn em gái xấu hổ, đôi mắt nhỏ mang theo sợ hãi, chẳng hiểu sao Ngụy Thời bắt đầu cảm thấy xấu hổ, trong không khí cũng bắt đầu tràn ngập ái muội, anh gãi gãi tóc, “Bạn tìm mình? Mình dường như chưa từng gặp bạn.”
Lời này vừa nói ra khỏi miệng, liền giống như chọc phải tổ ong vò vẽ, sắc mặt em gái trắng nhợt, nước mắt như nước trào ra. Người ra ra vào vào hai bên ánh mắt trách móc, dường như muốn nói “Cặn bã cút ngay, để tao tới”, Ngụy Thời chịu không nổi, anh đành phải nói với em gái này, “Chúng ta ra ngoài tìm một chỗ nói chuyện.”
Em gái coi như hiểu người hiểu ý, gật đầu đồng ý.
Ngụy Thời đi đằng trước, em gái yên lặng đi theo sau, đi tới một cái đình nghỉ mát gần trường học.
Mùa đông mặc dù đã qua, nhưng bước chân mùa xuân dường như đã muộn một chút, ngày thường cái đình hoa lá quấn quanh này là nơi các đôi tình nhân thích đến nhất, bây giờ chỉ có dây mây khô héo, vi vu trong gió, ngược lại thanh tịnh không ít.
Ngụy Thời có chút không biết nên nói như thế mới tốt.
Anh không biết em gái này, nhưng em gái này lại biết anh, kết nối với những chuyện xảy ra hồi trước, hiển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013527/quyen-3-chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.