Thời điểm nghe được tiếng gọi kia, Ngụy Thời còn tưởng mình nghe nhầm.
Vì thế mà anh hoài nghi nhìn Ngụy Hân, cậu vẫn nằm đó không nhúc nhích, đôi mắt nhẹ nhàng khép lại, trên mặt là một mảng yên bình, mắt không mở ra, khóe miệng cũng không có ý cười, một màn vừa rồi anh chứng kiến chỉ là bị ảnh hưởng bởi đám khói đen chết tiệt kia.
Ngụy Thời có hơi thất vọng.
Trong phòng sương mù đen kịt, chậm rãi trở nên mỏng đi cho đến khi tan hết.
Chỉ thấy trên người Ngụy Hân vẫn còn một tầng khí đen như có như không, tầng khí ấy giống như từ trong thân thể cậu tản ra, trên mặt cũng bị một màn khí đen che phủ, lại gần một chút lại không nhìn rõ lắm.
Ngụy Thời nhịn không được vươn tay ra sờ lên mặt Ngụy Hân. Mặt cậu mềm mại nhưng lại lạnh như băng, còn mang theo một chút ẩm ướt của sáng sớm.
Tay Ngụy Thời chạm vào mặt cậu, nhưng mà ánh mắt lại không nhìn thấy rõ ràng.
Thời gian không nhanh không chậm trôi đi.
Người trong phòng đều im lặng, đại gia lão và mọi người quỳ trên mặt đất, nhìn về phía bàn thờ. Trời lạnh như thế, âm khí nặng như thế, nhưng người Mã gia đến một chút cảm giác cũng không có, bọn họ đều thành kính phục trên đất, trong miệng niệm lời khấn cổ xưa.
Âm thanh ong ong vang lên bên tai, theo âm thanh này, thân thể Ngụy Hân bắt đầu run rẩy, Ngụy Thời lo lắng nhìn cậu, anh biết nghi thức tối nay (hẳn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013512/quyen-3-chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.