Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Tân niên ở thôn Mã gia cũng chẳng khác bên ngoài là mấy.
Năm mới đến, đi thăm bà con, bạn bè chúc phúc năm mới, ăn uống nhậu nhẹt, nhưng mà, bởi vì thôn Mã gia gần như khép kín, cho nên rất ít người dù là ra ngoài thăm người thân hay là thân thích đến thôn Mã gia, thời gian này, con nít bị kèm cặp bức bối nguyên cả năm trời cũng được cha mẹ cho phép, đuổi nhau quậy phá tranh cãi ầm ĩ trong thôn, thường thường quăng đồ nghe bịch một cái rõ to, khiến người khác giật nảy mình.
Nhưng mà chính vì những cái này mới có chút không khí năm mới.
Ngụy Thời trải qua mấy ngày này đầy đau khổ, anh gãi gãi tóc, nhìn Ngụy Hân có chút bất đắc dĩ, từ đêm giao thừa hôm đó sau khi bị cậu tha ra khỏi từ đường, cậu vẫn luôn nắm chặt tay anh không chịu buông, lúc ăn cơm, đi ngủ này nọ thì có thể nhịn, nhưng mà ngay cả đi nhà xí cũng bị bám theo, cái này hơi quá đáng à.
Ngụy Thời đứng ở trước cửa nhà xí, chỉ vào cái nơi phát ra mùi là lạ kia, khuyên can Ngụy Hân mãi, muốn cậu buông tay anh ra trước, nhưng mà người ta mở to cặp mắt vô tội nhìn anh như là sao lạnh đêm đông, lại vẫn không chịu buông tay.
Ngụy Thời ngay cả tâm muốn khóc cũng đều có.
Cuối cùng, anh nghĩ ra một cách không tính là biện pháp hay, dứt khoát cởi áo ra, thừa dịp Ngụy Hân ngây người chưa kịp phản ứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013514/quyen-3-chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.