*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Hôm qua đến nay mình khá là u uất vì nhiều chuyện. Thứ nhất, vấn đề tâm lý cá nhân (thứ năm mình có hẹn gặp bác sĩ). Thứ nhì, mình phát hiện một số bài viết tâm lý của mình được post lên wattpad. Mình không khắt khe gì với việc đăng ở đâu. Nhưng mình yêu cầu dẫn link và credit trong từng bài mà bạn đăng. Nếu mình phát hiện bất kỳ bài nào đăng không credit hay dẫn link thì mình sẽ private blog. Thứ ba, tối đến đọc tin tức về vụ tấn công Paris. Xem video, hình ảnh mà khóc. Mình bỗng nghĩ đến những người dân tị nạn ấy. Rồi họ sẽ ra sao? Trên mạng đầy những com ác ý bảo, “Ai biểu mở cửa cho dân tị nạn làm gì? Giờ ráng chịu”… Và mình nghĩ đến, năm xưa, những người VN tị nạn, từng trải qua những chuyện như vậy. Mình nghe được những câu chuyện từ những người quen tị nạn về cướp biển, về những chiếc thuyền chìm dưới đáy biển, về những con tàu đắm, về những người chết đi trên con đường tìm lấy tự do ấy, và nghĩ đến những người tị nạn bây giờ, còn khắc nghiệt hơn…
Mình là một người không theo đạo. Nhưng mình tin rằng, không một tôn giáo nào khuyến khích con người giết hại lẫn nhau cả. Chỉ có những kẻ dùng nó với mục đích chính trị mị dân mà thôi.
Cầu nguyện cho Paris, cầu nguyện cho những người dân, và cầu nguyện cho chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013509/quyen-3-chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.