Ngụy Thời ở tại Mã gia hết ăn no rồi lại nằm dài chờ chết.
Đây không phải là lời nói chơi, mà thật sự là ăn no nằm dài chờ chết, Ngụy Thời ở thôn Mã gia không cần làm việc (những chuyện này có thi thể được dưỡng ở Mã gia bao hết rồi),không xen vào chuyện lớn nhỏ ở thôn, không cần học bí thuật dưỡng thi đưa thi của người Mã gia, ngay cả giặt quần áo nấu cơm cũng có người làm cho, xem như anh thật sự sống những ngày tháng “thần tiên”.
Mỗi ngày chuyện duy nhất Ngụy Thời cần làm là đúng giờ phải đưa Ngụy Hân đến “phòng dưỡng thi “ để hấp thu âm khí, để bảo vệ thân thể không bị thối rữa đồng thời tăng cường năng lực bản thân. Mỗi lần Ngụy Thời tiến vào “phòng dưỡng thi “ thì lưng đều run lên, trong căn phòng tối như mực, thi thể đứng đầy khắp nơi, từng gương mặt trắng bệch xanh mét, trong bóng đêm nhìn thấy quả thật khiến lông tóc người dựng đứng.
Kỳ lạ chính là, mỗi khi Ngụy Hân đi vào, những thi thể đó sẽ tránh ra, chừa một chỗ trống thật lớn.
Ngụy Thời ở thôn Mã gia không lâu thì đã tới năm mới.
Cho dù ở cái thôn quanh năm chỉ giao tiếp với thi thể như thế này, khi năm mới đến, cũng sẽ trở nên vui vẻ và náo nhiệt một chút, những người trong tộc lang bạt bên ngoài cũng lục tục về tới thôn, Ngụy Thời là người ngoài, đối với bầu không khí náo nhiệt chỉ thuộc về người Mã gia này đương nhiên không có cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013507/quyen-3-chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.