*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cái xác bị anh chôn trong rừng kia đã bật dậy, đang đứng ở phía sau Ngụy Thời.
Ngụy Thời rời đi lúc trời vừa hửng sáng. Sương mù ẩm thấp, anh bước nhanh trên hai đồng ruộng lầy lội, mãi cho đến khi tới đường cái. Anh nhớ gần đó có một trạm xe buýt, ba bước chạy thành hai, đuổi kịp chuyến xe sáng sớm.
Trên xe vắng vẻ chỉ có anh một mình một người, Ngụy Thời chọn cái ghế gần cuối cửa sau ngồi xuống.
Bác lái xe miệng hà ra hơi trắng, toàn thân run run không ngừng, dường như chỉ có vậy mới có thể xua tan khí lạnh sớm mai, lại đợi thêm một lát nữa mới lái xe đi.
Ngụy Thời sớm đã bị lạnh đến không còn cảm giác gì, mơ mơ màng màng, đầu chuyển động theo từng nhịp xe nhấp nhô lên xuống, gật gà gật gù đụng vào cửa sổ thủy tinh của xe, anh cầm lấy di động, màn hình một màu đen tuyền, không biết điện thoại tắt lúc nào, ngón tay anh cứng ngắc bấm nút khởi động, màn hình chớp chớp rồi lại sáng lên.
Đầu óc Ngụy Thời có phần hơi chậm nên anh không chú ý lúc máy khởi động, màn hình không hề hiện lên biểu tượng logo thường thấy*.
*Nguyên văn là xuất hiện khởi động máy hoạt họa. Đại khái là khi điện thoại khởi động lại thì thường hiện lên logo trước. Giống như iphone thì có hình quả táo hiện lên trước tiên. Nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013439/quyen-3-chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.