Anh bị nhấn chìm bên trong, thân thể sẽ hư thối, bị sâu bọ ăn dần, sau đó chậm rãi hóa thành một phần của nước bùn ấy… Mà cả quá trình này anh sẽ cảm nhận được đến từng ly từng tý…
Trên đôi môi như than chì của Ngụy Hân hiện lên một tia máu đỏ tươi ghê người, đôi mắt cậu nửa mở, chỉ để lộ ra tròng trắng nhìn thẳng chăm chăm vào Ngụy Thời. Thân thể cứng lạnh khẽ run rẩy, truyền tới tay anh.
Cả người Ngụy Thời đổ đầy mồ hôi lạnh, trong lòng bàn tay lạnh lẽo.
Anh cảm thấy đầu mình xoay vòng chóng mặt, thân thể không tự chủ được mà bước về phía Ngụy Hân, tới gần một chút, lại gần thêm chút nữa, nhưng vẫn không đủ, vẫn không thấm vào đâu. Anh trở nên nóng nảy, cả người lao về phía trước, dán sát lại người Ngụy Hân, mặt đối với mặt. Đối diện với thân thể lạnh như băng tản ra âm khí cùng tử khí nồng đậm khiến anh lạnh đến rét run người, nhưng anh vẫn không chịu rời đi.
Ngụy Thời khàn khàn hít khí lạnh, môi chuyển màu bầm đen.
Anh biết mình hẳn là nên cách xa Ngụy Hân một chút, nhưng thân thể cứ muốn kề sát một chỗ với Ngụy Hân, giống như chỉ hận không thể dung hòa thân mình với cậu, đây là làm sao vậy, không đúng, trong lòng Ngụy Thời tỉnh táo lại, anh gắng giằng co, cơ thịt cứng ngắc như bị chuột rút, co thắt không ngừng.
Ngụy Thời vươn tay, bấm một cái bí quyết, môi run run, dùng hết sức lực cắn đầu lưỡi mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013437/quyen-3-chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.