Cứ như vậy đột nhiên xuất hiện, biến thành một khối thi thể lạnh băng, còn bị người dưỡng thi thao túng.
Thi thể bị mang trở về, dọc đường che che giấu giấu, tránh người mà đi. Ngụy Thời lấy ra một điếu thuốc đưa cho ông già đang sóng vai với anh, ông khoát tay, không nhận, “Tuổi còn trẻ, hút thuốc làm chi, chỉ tổ làm hao tổn tinh thần thôi.”
Lần đầu tiên Ngụy Thời nghe thấy kiểu nói này, cảm thấy rất lạ.
Thật ra anh không hút thuốc thường, chỉ là cảm thấy tình trạng thân thể mình bây giờ nên kéo vài hơi để nâng cao tinh thần. Anh cảm giác chân mình vẫn không ngừng run rẩy, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã ra đất, ngất xỉu luôn.
Ngụy Thời cố gắng nói chuyện với ông ta, “Ông họ gì?”
Bước chân ông già vẫn rất vững, “Họ Phan, cậu kêu ta lão Phan là được.” Ông quay đầu lại hỏi, “Sư phụ cậu là ai?” Ngụy Thời mở miệng tính trả lời, ông lại vẫy vẫy tay, “Khoan nói đã, để ta đoán, có phải là Từ lão tam hay không?”
Điếu thuốc trên miệng Ngụy Thời thiếu chút nữa rớt xuống đất, ngạc nhiên nhìn ông, “Ông làm sao biết?”
Lão Phan cười cười, “Ta đoán đúng rồi phải không, vừa thấy cậu dùng cái bùa kia là ta đã đoán được tám chín phần, không có mấy người dùng loại bùa ấy, Từ lão tam là một trong số họ, nhưng mà tại sao ngay cả “Lễ bái môn” ông ta cũng không dạy cho cậu?”
Ngụy Thời có chút mù mờ, “Cái gì là ‘Lễ bái môn’?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013441/quyen-3-chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.