Sau đó cạy miệng Hoàng Trung Cường ra, nhét lá bùa kia vào rồi Ngụy Thời thấp giọng nói một câu, “Cho anh một cơ hội, có oan báo oan, có thù báo thù.”
Cửa phòng bệnh vang lên thanh âm két két, Ngụy Thời đứng ở trong hành lang, bên ngoài cửa sổ tối om. Trong lòng anh cảm thấy rất tủi thân, rõ ràng nơi này có nhiều đồ ăn như vậy, tại sao mình không thể ăn. Ngụy Thời càng ngày càng đói. Anh liếm liếm đôi môi khô nẻ, tay rục rịch, rốt cục thì nhịn không được vươn tay ra, bắt lấy một quỷ hồn toàn thân máu chảy đầm đìa bên cạnh.
Quỷ hồn bị Ngụy Thời tóm được kêu gào loạn xạ.
Ngụy Thời nhìn quỷ hồn trong tay mà thèm nhỏ dãi, anh há to miệng, cắn một miếng. Một mùi tanh hôi nhưng lạnh như băng, từ miệng Ngụy Thời xông vào lục phủ ngũ tạng của anh. Ngụy Thời vừa ói vừa ăn, anh phát hiện ra đầu óc căn bản không thể điều khiển được mỗi một hành động của mình.
Rõ ràng ghê tởm đến buồn nôn, nhưng vẫn không thể ngừng gặm cắn quỷ hồn trên tay.
Trong lòng Ngụy Thời biết có chuyện không đúng, nhưng thân thể lại không thể điều khiển, khiến anh càng lúc càng tức giận. Ánh mắt anh nhìn thấy tay mình đã gần như thay đổi hình dáng, cổ tay nhỏ gầy giống như thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi suy dinh dưỡng, tái nhợt mà vô lực, ngón tay mảnh khảnh thon dài run rẩy, cầm lấy quỷ hồn kia.
Đây không phải là tay anh, cổ tay anh không có nhỏ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013428/quyen-3-chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.