Quỷ con mất hứng, dậm chân, lớn giọng quát, “A Thời, anh là đồ qua cầu rút ván, thật xấu quá đi! Hu hu, chờ ảnh đi ra, anh sẽ chết chắc!”
192, Đói khát
Thân thể thằng quỷ con mờ mờ ảo ảo nhìn không rõ lắm, vừa xuất hiện, nó đã ngồi chồm hổm trên mặt đất, bắt lấy một quỷ hồn đang bò cực nhanh ở bên cạnh bỏ vào miệng. Cái miệng phồng to, thanh âm rôm rốp rôm rốp quanh quẩn bên tai. Chân cụt, tay đứt vương vãi đầy trên đất, nội tạng, máu tanh lan đầy nền xi-măng lạnh như băng.
Sắc mặt Ngụy Thời chuyển xanh, miệng trào lên vị chua, cái này thật con mẹ nó quá ghê tởm.
“Đồ chơi” mà anh gọi ra hóa ra lại ăn quỷ!
Quỷ con bỏ một cánh tay trắng bệch vào miệng, răng nanh trắng hếu lộ ra, nhai hai ba cái đã nuốt cánh tay kia xuống bụng, sau đó, lại ợ một tiếng, phun ra hai cái xương ngón tay chưa ăn xong. Quỷ con này rất hung, rất ác, khiến những quỷ hồn vì bị trấn áp mà oán khí nặng kia cũng không dám qua, chúng nó sột soạt dạt ra xa. Trong chớp mắt, bên người Ngụy Thời không còn một mống.
Quỷ con cũng không đuổi theo những quỷ hồn bỏ chạy đó, sau khi cu cậu ăn xong một cái đùi thì liếm liếm ngón tay rồi đứng lên. Giữa lúc ấy Ngụy Thời bỗng nhiên phát hiện, thân thể thằng nhóc vốn đang mờ mờ ảo ảo, ngay cả mắt mũi cũng nhìn không rõ, bây giờ ngưng tụ lại không ít. Hơn nữa thân thể cũng cao lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013426/quyen-3-chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.