Ngụy Thời nhìn âm khí bốn phía dày đặc, thấp giọng nói, “Đi ra!”
191.
Lối đi ấy vắng lặng, lại rất sạch sẽ, nhưng mặc cho âm thế hay dương thế, Ngụy Thời nhìn thoáng qua rồi quả quyết rút ra một lá bùa vàng đen. Không biết anh làm cách gì mà lá bùa đột nhiên bốc cháy, Ngụy Thời vo một đầu lá bùa, nhìn nó từ từ cháy trong không khí.
Ngọn lửa rất nhỏ, có màu tím, khói xanh lững lờ nhẹ bốc lên, dường như thứ đang cháy không phải giấy mà là củi khô ẩm ướt, tựa hồ ngọn lửa có thể tắt bất cứ lúc nào do ẩm thấp. Đôi mắt Ngụy Thời không chớp, nhìn chăm chăm vào đốm lửa mỏng manh, miệng lầm bầm niệm thứ gì đó rồi lại dừng, nghe không rõ rốt cuộc anh đọc cái gì.
Có cái gì đó đang tiến lại gần, không hình không chất, trơn trơn trượt trượt.
Ngụy Thời ném lá bùa xuống đất, vươn tay bắt lấy cái kia nhưng nó lại trốn mất. Trong thang máy bỗng nhiên âm u lạnh lẽo, Ngụy Thời cảm nhận rõ rệt cơn lạnh đến cùng cực trên đỉnh đầu anh, tuy rằng thứ đó đã giấu mình rất kỹ nhưng vẫn bị anh dẫn ra.
Không biết từ chỗ nào trong hành lang có gió thổi tới, là làn gió lạnh mỏng nhẹ.
Ngụy Thời nghe được một tiếng mèo kêu.
Một con mèo đen đuôi vểnh cao xuất hiện ở cuối hành lang, Ngụy Thời nheo mắt nhìn, thấy nó giông giống con mèo đen xuất hiện ở nghĩa trang. Nó dùng đôi mắt xanh ươn ướt nhìn Ngụy Thời, miệng phát ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013411/quyen-3-chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.