Sinh hồn nhìn ông Từ, bỗng một thanh âm lạnh băng mà vô hồn vang lên trong tai ông
“Nhiều chuyện.”
Không khí âm u bốn phía lập tức trở nên lạnh thấu xương, lộ ra một cỗ tà khí.
Mà ngay cả ông Từ thoạt nhìn thoải mái tự tại, tay nghề thông thạo cũng lộ ra phần căng thẳng, mèo đen kia nhảy lên lại vai ông, gầm gừ kêu vài tiếng. Ngụy Thời đứng ở đằng kia vẫn không nhúc nhích, giống như một con rối gỗ, trán ông Từ bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Tình huống này ông chưa từng nghĩ tới, lần đầu tiên ông nhìn thấy Ngụy Thời thì phát hiện âm khí trên người anh rất nặng, thế nên cho rằng anh dính phải mấy thứ tai họa ở chỗ nào đó không sạch sẽ.
Ông có ấn tượng tốt với Ngụy Thời, thằng nhóc này có thể tự học, hiểu rõ phương pháp đẩy quẻ bói toán trong Huyền học, thiên phú cực cao. Nếu bị lão Tiêu kia biết được, chỉ sợ lão già ấy dùng mọi thủ đoạn để lừa được Ngụy Thời về bái sư làm đệ tử lão.
Ông và lão Tiêu đấu nhau cả đời mà vẫn chưa phân được thắng bại. Nếu ông thu được đồ đệ khiến lão già ấy ganh tỵ đến đỏ mắt, chỉ nghĩ đến chuyện lão Tiêu chuyên môn bày ra bộ dạng thần cơ diệu toán mọi sự ta đều nắm ở trong tay, lúc biết được thì sẽ tức muốn chết thì ông cũng vui muốn chết luôn.
Cho nên ông Từ chủ động hỏi Ngụy Thời có muốn bái ông ta làm thầy hay không, còn dùng nhiệt tâm chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013400/quyen-3-chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.