“Từ môn đời thứ một trăm, đại đệ tử Ngụy Thời đứng hàng thứ sáu, mười tám tuổi, rất có triển vọng.”
Đang đi trước, ông Từ rốt cuộc nhớ tới mình còn chưa trả lại một phách kia cho Ngụy Thời, nên đành phải vòng trở lại. Tuy rằng anh đã đuổi hết đống oan hồn lệ quỷ ông đưa tới, nhưng mà đây vẫn là nghĩa địa, chỉ trong chốc lát, bên cạnh Ngụy Thời có không ít quỷ hồn tụ lại.
Bọn chúng hình như đang kiêng kị cái gì nên không có tới gần người Ngụy Thời.
Ngụy Thời ngồi xếp bằng dưới đất, đang ngẩn người chán chết. Anh gãi gãi cằm mình, vừa rồi hình như anh mất đi ý thức một thời gian ngắn. Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra khiến sắc mặt ông Từ thay đổi, thậm chí còn bỏ lại đồ đệ là anh ở nghĩa địa đầy rẫy quỷ hồn, còn quên trả lại một phách kia cho anh.
Ngụy Thời mơ mơ màng màng, cảm thấy bên cạnh mình dường như có một hơi thở quen thuộc.
Đáng tiếc, nó chỉ xuất hiện trong chốc lát, rồi lại biến mất.
Ngụy Thời nhìn thấy ông Từ trở về, lười biếng nâng tay lên, “Ơ, trở lại rồi à.”
Ông Từ tặng anh cái liếc mắt đầy vẻ xem thường. Hồi nãy quá kích động, không cẩn thận xoắn mạnh chòm râu làm đứt ba bốn cọng, khiến ông đau lòng, vân vê mãi mấy cọng lông le que, nhìn vài lần rồi mới cẩn thận lấy một cái túi ra, đổ ra mấy thứ bên trong, rồi sau đó mới đưa một phách kia của Ngụy Thời trở về vị trí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013401/quyen-3-chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.