*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Con mèo nhảy tới trước mặt nhưng không tấn công anh, mà linh hoạt chui qua giữa hai chân anh, tốc độ mấy loài động vật này thường nhanh hơn nhiều so với người. Ngụy Thời không kịp đề phòng, chỉ có thể trơ mắt trừng con mèo đen kia nhảy hai ba bước leo lại trên cây, mà nó còn ngồi trên cái nhánh cây gần mặt đất, dùng ánh mắt đầy chế giễu nhìn Ngụy Thời.
Ngụy Thời kêu hai tiếng, nhưng ông Từ vẫn không xuất hiện như anh nghĩ.
Quỷ hồn chung quanh từng bước tiến lại gần, ngược lại lúc này Ngụy Thời bình tĩnh hẳn ra. Vì thiếu mất một phách mà đầu óc anh có phần ngây ngô mơ hồ, nhưng mà con người chính là như vậy, đối mặt với nguy hiểm trước mắt thì bỗng dưng sẽ trở nên cực kỳ bình tĩnh
Sương mờ lãng đãng phủ đầy không trung, những quỷ hồn vây lấy anh đều là màu xám, nhìn không rõ bóng người. Ngụy Thời dựa vào cây kia, cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì.
Rốt cuộc ông Từ lại có ý định gì đây?
Chẳng lẽ ổng cho rằng mình còn chưa nhìn thấu mấy trò mèo ấy hay sao? Nhiều oan hồn lệ quỷ như vậy, chết đuối, treo cổ, tai nạn xe cộ, bị người giết chết, bị người làm nhục mà chết … cộng thêm mấy cái chết kỳ quặc khác như tứ chi không trọn vẹn, máu me đầy người. Cả đám quỷ hồn nanh ác kinh khủng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013398/quyen-3-chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.