“Anh cảm thấy cô gái này thật sự rất đẹp, đẹp đến mức khiến anh không thể kháng cự được…”
Mọi thứ xung quanh đều thay đổi, sương mù mênh mông nhìn qua không phân được thật giả, sương mù xám trắng nặng nề chầm chậm lửng lơ trên không. Những mộ bia san sát hoặc lớn hoặc nhỏ, hoặc đơn sơ hoặc tráng lệ trong không gian tựa như bị kéo dài vô hạn, khiến cho nghĩa địa vốn chật chội lại trở nên vô cùng bao la, giống như một chốn dân cư đông đúc.
Ngụy Thời nhìn thấy những bóng dáng màu đen qua lại ở giữa màn sương ấy.
Ở cạnh anh cách đó không xa chợt xuất hiện một tòa nhà nhỏ hai tầng, Ngụy Thời đang muốn tránh nhưng lại phát hiện chân mình nặng nề không cách nào động đậy được, không thể điều khiển được chân, còn toàn thân dường như không có trọng lực, không thể dùng sức.
Vầng trăng trên trời bị đám mây mù che khuất mất.
Giữa những tầng mây lộ ra chút ánh sáng le lói, không đủ để rọi rõ bên dưới, nhưng thật lạ là Ngụy Thời lại cảm thấy mình nhìn rất rõ. Anh đứng ở đằng kia bị quỷ hồn kề bên đụng một chút thì nháy mắt bị bắn ra xa.
Ngụy Thời bắt lấy một gốc cây thấp lùn bên cạnh để dừng lại.
Từ trong gian nhà ấy rất nhiều quỷ hồn bước ra, bọn chúng tụ thành từng nhóm đi về hướng Ngụy Thời, dẫn đầu phía trước là một cô gái xinh đẹp mới hai mươi tuổi đầu mặc một chiếc váy ngắn dễ thương. Váy ngắn theo từng bước chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013395/quyen-3-chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.