Ấn đường Ngụy Thời thấm ra vài giọt máu, lơ lửng trong nước, ngưng mà không tan, mấy cái bóng bên cạnh chen nhau cướp lấy mấy giọt máu này, trên mặt sông đen kịt, bọt nước văng khắp nơi, những cái bóng đó bắt đầu đánh nhau, điên cuồng cắn xé đối phương, tầng sương mù xám trắng âm u lạnh lẽo trên mặt nước không ngừng khuấy động.
Ngụy Thời mơ hồ nhìn thấy được có nhiều cái bóng bị thương, thanh âm sắc bén rít lên, khiến lỗ tai người nghe đau đớn, trên trán như bị kim châm, tay chân bọn chúng đứt lìa, hóa thành vũng nước đen vừa tanh vừa hôi, lẫn với nước sông.
Nước sông càng đen.
Ngụy Hân đạp nước đi tới, trên người cậu còn mặc chiếc áo màu xanh lam của bệnh nhân lúc ở bệnh viện, vài năm trôi qua, cậu cũng lớn hơn một chút, quần áo có phần nhỏ so với vóc người để lộ ra vài phần tay chân, cái bóng bên cạnh muốn cản cậu lại, sắc mặt Ngụy Hân xám xanh, mắt lộ ra hung quang, tay vươn ra, móng tay dài thượt, cậu bắt một cái bóng chặn trước mặt, vung tay, liền ném nó ra ngoài.
Nhưng mà, vậy còn chưa đủ, chưa đủ để ngăn bọn chúng.
Ngụy Hân ngừng lại, cậu nổi trên mặt nước, cúi đầu, mặt nước xao động thổi mái tóc dài đến vai của cậu bay lên. Lúc này Ngụy Hân thoạt nhìn giống như một con ác quỷ thê lương, mà không phải là một người còn sống tại trần thế, cậu hé miệng, răng nanh giống như móng tay, sắc bén như đao rời khỏi vỏ, cậu rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013386/quyen-3-chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.