Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Trong giọng hát của Lưu Nhiên còn ẩn chứa thêm một thanh âm nữa, ban đầu giống thanh âm của dòng điện cứ “tư tư tư”, sau đó, âm thanh “tư tư” ngừng, một thanh âm khác xa xăm mịt mùng vang lên, vừa đứt đoạn mà cũng không phải đứt đoạn, giống như một người đang ngân lên những nốt nhạc cuối cùng của bài, cực kỳ hòa hợp với giọng hát của Lưu Nhiên, mà cũng có phần rời rạc lạc nhịp.
Ngụy Thời cầm micro, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi nóng.
Bạn học xung quanh đùa giỡn ồn ào, thanh âm vui cười chỉ thiếu điều lật tung nóc nhà, ban đầu Lưu Nhiên còn chút ngại ngùng, sau đó bắt đầu cởi mở hẳn ra, còn vừa hát vừa nhìn lén Ngụy Thời đang đứng ở bên cạnh mình.
Lúc chưa hiểu chuyện, Ngụy Thời với cô như hai kẻ oan gia đối đầu, hai người chỉ cần gặp mặt là cãi nhau, lớn lên biết chuyện rồi, khoảng cách hai người đột nhiên kéo dài ra, rồi lại bởi vì cùng lớp, hơn nữa còn ngồi cùng bàn, nên không thể không nói chuyện.
Cũng không phải không có bạn học trêu ghẹo gán ghép hai người, trong lòng cả hai cũng có chút cảm giác khi có khi không, chỉ là chưa từng bước qua lằn ranh ấy, mãi đến khi Ngụy Hân mất tích, Ngụy Thời chìm trong mớ sách cổ huyền ảo, cuối cùng cũng không có tâm sức mà đi để ý mấy chuyện này.
Nhưng mà, chuyện đời và tình người vẫn thường kỳ lạ như vậy.
Lúc trước Ngụy Thời thường xuyên chọc ghẹo Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013387/quyen-3-chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.