Editor: Thích Quấn Tã
Beta: Katherine Kim
Ngụy Thời cầm la bàn, lẩm nhẩm một mình giữa các nầm mồ hoang, từ khi đến nơi này, kim đồng hồ như dở chứng, lúc chuyển sang bên này khi lại nhảy sang bên nọ, khiến Ngụy Thời xác định phương hướng đến váng vất đầu óc.
Cậu nhìn theo hướng của la bàn, lúc thì chạy qua một ngôi mộ xay cao, khi lại dẫm vào bia mộ nọ, lúc thì hụt chân xuống hố. Ban đêm lạnh lẽo, Ngụy Thời hối hả ngược xuôi, thứ nhất là vì vận động nhiều, hai là do cảm giác sợ hãi khi một thân một mình giữa nghĩa trang, dần dần mồ hôi đã thấm đẫm cơ thể.
Ngụy Thời đứng thở dốc giữa những tấm bia đá xanh.
Kỳ thật tới lúc này Ngụy Thời biết dừng lại thì tốt hơn, nhưng mà, có một sức mạnh vô hình nào đó hoặc cậu đang gồng mình kiên định, giữ vững tinh thần, Ngụy Thời chọn đại một hướng, tiếp tục đi.
Mỗi nơi đi qua cậu đều đánh dấu, khi tìm được một mỏm đất khá cao theo la bàn, ngẩng đầu nhìn đám sương mù trong núi, cậu đột nhiên phát hiện những dấu hiệu cậu để lại bây giờ nhìn như một bức tranh vẽ, mà đáng nói hơn là nó giống hệt quẻ bói.
Ngụy Thời trợn tròn mắt, cậu gần như không tin vào mắt mình, những dấu hiệu đó còn phát ra những đốm sáng trắng, quả thật không nhìn lầm. Cậu gãi gãi cằm, Ngụy Thời nghĩ, có lẽ mình đã tìm được chút manh mối.
Ngụy Thời ngồi xổm trên mặt đất, bất giác cầm nhánh cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013385/quyen-3-chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.