Trên cửa căn nhà treo một tấm bảng lớn, phía trên viết hai chữ ‘Đổng trạch’. Nét bút mạnh mẽ hữu lực khắc sâu vào gỗ, nhìn ra được đó là bút tích của một người với bản lĩnh thư pháp thâm hậu.
Trần Dương theo anh Hồ vào trong, bên trong là khoảng sân xanh um cây cối, cảnh sắc đẹp vô cùng. Song chắc bởi do thời gian qua lâu, cây cối ở đây cao to và rậm rạp hơn lẽ thường. Bước đi dưới bóng râm ấy, cảm giác mát lạnh từ bàn chân xộc thẳng lên khiến người không khỏi rùng mình.
Hơn nữa, phần lớn cây cối được trồng trong sân là cây hòe, cây liễu cây dâu và cây dương.
Cây hòe thì không cần nói, đó là loài cây có tiếng dễ gọi quỷ đến. Lại nhắc đến trong số ‘loài cây của quỷ’, trong dân gian có cách nói, ‘Trước không trồng dâu, sau không trồng liễu, càng không được trồng cây dương – quỷ vỗ tay’. Bởi lẽ từ ‘dâu’ và ‘tang’ đồng âm, còn ‘liễu’ và ‘lưu’ đọc gần như nhau, còn quỷ vỗ tay là chỉ lá cây dương dù không có gió cũng sẽ luôn rì rào xào xạc. Mấy loại cây ấy không được cát tường. Tóm lại, chủ nhà sẽ không trồng những loại cây ấy trong sân để tránh gây tai dẫn họa.
Nhưng chủ nhân của ‘Đổng trạch’ này lại dùng cách hoàn toàn trái ngược.
Trần Dương nhìn xung quanh sân, thấy nơi này tà môn lắm. Anh giữ anh Hồ lại ý muốn rời khỏi đây, tiếc là anh Hồ chỉ lo lôi kéo làm quen với người đàn ông đưa họ vào cửa, hoàn toàn chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013357/quyen-2-chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.