Trong quan tài chen đầy người, chật chội đến mức không thở nổi. Trần Dương dùng sức đẩy những người này, anh hoàn toàn không phát hiện mình vốn bị trói nhưng tay chân lại có thể cử động. Lại có người từ ngoài không ngừng chen vào, người ở trong bị lấn ép đến kêu thảm thiết không thôi, Trần Dương cũng hét lên.
Trần Dương vừa chửi rủa thậm tệ vừa điên cuồng thúc tay, “Đừng chen nữa, chật lắm, chật lắm rồi.”
Song chẳng ai nghe anh, những kẻ ấy vẫn ra sức chen vào. Trần Dương và những người đó đụng chạm vào nhau, họ đè anh, đẩy anh, chen lấn với anh. Dần dần, Trần Dương thấy mình như bị biến thành lon bia bị người giẫm bẹp dí. Anh cuống quýt, anh biết những kẻ này đang tranh giành địa bàn với anh. Lúc đầu anh còn tranh lại được, nhưng người bên trong ngày một nhiều, anh hai tay sao chống lại nhiều người, tình thế ngày càng bất lợi. Cơ thể anh sắp bị đoạt mất rồi.
Lòng bàn tay anh đau như bị đốt cháy, đó là do anh dùng con dao đồng khắc một ‘bùa đuổi quỷ’ vào tay. Vốn thứ này có thể che chở cho linh hồn và cơ thể anh, nhưng âm khí trong không gian bịt kít này quá nặng, sát khí lại quá nhiều, có thứ gì như đang chui vào lòng bàn tay, đau đớn khủng khiếp.
Những ‘người’ đó muốn kéo anh ra khỏi cơ thể của chính anh.
Tất nhiên Trần Dương không định hai tay dâng địa bàn cho kẻ khác, thế là một hồi chém giết kịch liệt không thể tránh khỏi bắt đầu. Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013360/quyen-2-chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.