Trần Dương cắn lưỡi, đau đến rúm ró mặt mày phun máu vào lòng bàn tay, sau đó anh bật hộp quẹt.
Âm khí dày đặc tràn ngập ngã tư đường. Hộp quẹt phừng một tiếng rồi một ngọn lửa nhỏ hiện ra, yếu ớt đến mức như thể chẳng cần gió thổi tới cũng sẽ tự tắt ngúm. Trần Dương chưa kịp thở phào thì lỗ tai anh bỗng ngưa ngứa, ngọn lửa chưa kịp phát huy tác dụng đã lụi tắt.
Trần Dương dùng khóe mắt liếc thấy hình như trên vai anh thấp thoáng đầu người, trách không được anh cứ cảm giác lỗ tai ngưa ngứa, trách không được hộp quẹt lại bị tắt, hóa ra là có thứ ấy đang thổi khí. Trần Dương bèn dùng một tay tiếp tục bật hộp quẹt, còn một tay lấy bùa, miệng lầm rầm lời chú đơn giản nhất mà Ngụy Thời dạy cho anh.
Anh dán lá bùa lên người hồn ma kia, con ma rít lên rồi giật lùi về sau mấy bước. Con ma này chết do bị tai nạn xe cộ, cả người nát bấy, trên đầu một mảng đỏ lòm. Sau khi ép con ma đó phải lùi lại, Trần Dương bèn bật lửa tiếp, tiếp đó túm lấy đồng tiền giấy quệt vào máu trong lòng bàn tay rồi châm lửa đốt.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên, đống tiền giấy rơi lả tả khắp nơi như lá thu rụng nát.
Tín hiệu đèn giao thông vẫn sáng đèn đỏ, Trương Phỉ lại đập xe rầm rầm, hét ầm ĩ, “Thả tôi ra, thả tôi ra ngoài…” Giọng cô ngày một hối hả ngày một thê lương và ngày một oán độc. Mọi người trong những chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013356/quyen-2-chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.