Xung quanh đầy bọn linh hồn im lặng, dưới sự chú mục của chúng Trần Dương bị Ngụy Lâm Thanh kéo lấy hiên ngang rời khỏi biệt thự. Khi ra cả hai ra khỏi rồi thì cửa bỗng vang lên tiếng kẽo kẹt rất lớn, cửa bị đóng lại.
Trần Dương quay đầu, anh trông thấy dáng Đinh Mậu Thụ đứng đó mờ ảo giữa đám linh hồn đang u ám nhìn mình, Trần Dương không chút do dự chĩa ngón giữa với hắn ta. Ánh mắt Đinh Mậu Thụ càng u ám thêm.
Đến khi ra khỏi khu biệt thự, Trần Dương bỗng dừng lại. Chuyến đi này là anh đến tìm di động mà? Hiện bị khiếp sợ đến mức này, nhưng còn di động đâu? Nhìn hai bàn tay trống trơn của mình, Trần Dương buồn khổ.
Đôi hoa tai đầu lâu đã biến về dáng vẻ vốn có, yên bình treo trên cổ anh.
Song khi nhớ lại tình cảnh vừa rồi chúng lớn lên, một trái một phải dừng trên vai mình thì Trần Dương đau đầu lắm. Nếu đến bây giờ mà anh còn không biết hai đầu lâu này là gì, vậy anh đã ăn uổng phí biết bao nhiêu muối trong hơn hai mươi mấy năm rồi. Trần Dương nhìn Ngụy Lâm Thanh, chẳng thể nào hiểu nổi sao kẻ ấy lại lấy đầu lâu của bản thân và của thằng quỷ nhỏ làm hoa tai mà còn đưa cho anh. Anh thừa nhận trong lòng anh có một chút chờ mong, nhưng chính vì thế mới khiến anh càng thêm buồn bực.
Đang định vung kiếm trảm nghiệt duyên lại bị kẻ khác giữ chân níu lại, đau lòng lắm chứ.
Trần Dương vừa đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013354/quyen-2-chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.