Một cơn gió âm khẽ khàng thổi tới từ sau, Trần Dương dùng khóe mắt liếc thấy một người đang đứng kề sát mình. Kẻ này xuất hiện sau anh từ lúc nào? Thế mà anh lại chẳng hề cảm giác được, hơn còn chẳng thể xác định được đó là người quỷ.
Trần Dương nóng lòng hẳn, mồ hôi chảy từng giọt khỏi trán.
Chuyện này nếu không xử lý tốt thì Trần Dương thấy anh nên đến miếu thờ cúng thôi, gần đây xui liên tục cứ hay gặp phải mấy chuyện thế này. Anh chậm rãi đưa tay cầm lấy đôi bông tai trong túi mà Ngụy Lâm Thanh đã đưa cho. Đôi hoa tai đầu lâu lạnh buốt hiện đang tỏa ra âm khí dày đặc, dường như đang chống lại thứ âm khí xung quanh.
Đột ngột, sau lưng Trần Dương truyền đến một tiếng cười chế nhạo khe khẽ.
Như thể thanh âm vừa mới bật ra khỏi cổ họng đã bị rút về, tiếng cười khẽ này đã vạch trần hoàn toàn vị trí của Trần Dương. Chú Trương đã xong việc đang dọn dẹp đồ bỗng nhảy dựng lên, giọng run rẩy nhưng vẫn gắng hết sức bình tĩnh đe dọa, “Ai ở đó, ra mau!”
Trần Dương không chút do dự bước ra, theo sau anh là tên đàn ông đứng sau. Lúc hắn ta phát ra tiếng cười thì Trần Dương biết hắn không phải quỷ mà là người, hơn nữa còn là người quen. Hắn chính là nghi phạm lẩn trốn mà Phương Chí tìm đã lâu nhưng chưa tìm được, Đinh Mậu Thụ.
Về phần vì sao hắn lại xuất hiện trong biệt thự vào đêm hôm thế này, nguyên nhân không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013352/quyen-2-chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.