Trần Dương cầm đôi bông tai đầu lâu kia định trả lại, nhưng thế thì thật chuyện bé xé ra to nên thôi hay cứ vứt quách đi, song trong lòng lại hơi khó chịu. Đắn đo một lúc anh lắc đầu, thôi vậy, chỉ là một đôi bông tai hình đầu lâu thôi mà, có gì đâu chứ.
Hơn nữa gần đây mình xui như thế, mang thứ này theo chắc sẽ ít nhiều đỡ hơn.
Bản thân anh trước kia đâu phải quái đản thế này. Khi ấy hễ cứ thấy mấy anh chàng hay cô nàng trên tivi không chịu nhận phí chia tay hay xé rách tờ chi phiếu ngay tại chỗ thì anh luôn mắng “Ngốc quá”, vậy mà bây giờ tự bản thân anh lại có dấu hiệu phát triển theo hướng ngốc nghếch ấy.
Trần Dương sầu não ngồi xe trở về chỗ anh Hồ.
Thấy anh đến anh Hồ vẫy tay gọi, sau đó giới thiệu với anh người đàn ông với mái tóc hoa râm đang đứng cạnh nhưng trông vẻ bề ngoài thì như chỉ mới ba mươi mấy tuổi, “Đây là chú Trương tổng công ty phái tới, haha, chi tiết vấn đề trang hoàng thiết kế biệt thư kia và vài công trình khác đều phải dựa vào chú ấy cả đấy. Mọi người làm quen nhau đi. Chú Trương, đây là Trần Dương mà tôi đã nhắc đến với chú.”
Chú Trương hào hoa phong nhã bắt tay với Trần Dương. Tay chú ấy lạnh giá và nhớp nháp hệt như con rắn đang le lưỡi. Nhưng chú là kẻ không tệ, thái độ tuy không thân thiện lắm nhưng không mang theo vẻ khinh khỉnh của kẻ từ nơi cao nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013349/quyen-2-chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.