Trần Dương và Triệu Chí chạy lên lầu trên thì thấy một người đàn ông khoảng bốn năm mươi tuổi té ngã ngay ngưỡng cửa nhà, đầu hướng ra ngoài không động đậy gì. Triệu Chí đứng rất xa, tuyệt nhiên khồng hề muốn bước lại gần vì sợ phải gánh vác trách nhiệm. Trần Dương vừa gọi điện báo án vừa bước qua xem ông ấy thế nào.
Tất cả những phần cơ thể lộ ra ngoài của người đàn ông này chi chít những bớt đỏ sậm, khắp nơi là miệng vết thương nhiễm trùng thối rữa. Trần Dương gọi Triệu Chí qua, lúc đầu Triệu Chí còn nhất quyết không qua, nhưng sau khi bị Trần Dương đằng đằng sát khí trừng mắt vài lần thì mới lê bước lại. Vừa thấy người đàn ông nọ cậu lập tức run rẩy chỉ tay vào hét lớn, “Sao, sao ông ấy lại nổi mấy thứ y hệt A Tín thế!”
Quả nhiên là như vậy! Trần Dương suy ngẫm.
Từ lúc thấy A Tín trên chuyến xe lửa kia anh cứ nghi ngờ mãi, biểu hiện bệnh và những miệng vết thương trên người cậu rất giống những người bị ‘ôn dịch’ trong thôn Ngụy. Điểm khác nhau là hễ người bị ‘ôn dịch’ phát tác thì mấy cái bớt màu đỏ ấy sẽ biến thành màu xanh thẫm, cuối cùng có mùi nhiễm trùng và giống hệt những cái bớt trên thi thể đã chết từ rất lâu. Còn bệnh trạng của người đàn ông này thì nhẹ hơn nhiều.
Sau khi hét lên một tiếng thảng thốt, Triệu Chí cứ lầm rầm trong miệng, “Hôm nay phải dọn đi ngay, nơi này không thể ở lại được nữa, tôi phải đi dọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013344/quyen-2-chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.