Đến nơi làm việc của anh Hồ rồi Trần Dương mới chậc chậc, quả đúng là chỉ mới chia tay ít lâu mà đã phải thay đổi cách nhìn hoàn toàn. Văn phòng hiện được trang hoàng lộng lẫy đẹp hơn văn phòng cũ bừa bộn kia nhiều, đúng là cây súng hơi được đổi pháo. Khó trách lúc gọi điện cho anh lại như thế.
Anh Hồ là một người đàn ông trung niên cao khoảng một mét bảy, là người phương Bắc. Sau nhiều năm lăn lộn ở thành G, lúc vững vàng rồi thì cứ luôn đau đáu chuyện thăng tiến trong sự nghiệp chứ không muốn mãi luồn cúi nơi thành thị này.
Đàn ông mà, không có dã tâm sao là đàn ông được.
Gặp lại Trần Dương anh Hồ cũng vui vẻ lắm, anh ta cứ dùng bàn tay to như cái quạt hương bồ của mình ra sức vỗ bôm bốp lên vai Trần Dương. Trần Dương bị vỗ đau đến mức nhăn mặt nhíu mày phải hít vào, trên vai anh còn vết thương do hôm qua bọn ác quỷ kia để lại. Anh Hồ liếc Trần Dương mới bị vỗ mấy cái đã mặt rúm ró, “Sao thế? Mới ít lâu không gặp đã dễ vỡ thế à?”
Trần Dương nhếch môi cười toe toét, “Vai bị thương không chịu nổi sức của anh Hồ đâu.”
Anh Hồ miệng ngậm điếu thuốc rồi đánh giá Trần Dương từ đầu tới chân, thấy Trần Dương sắc mặt nhợt nhạt bộ dáng không tốt lắm, sau khi đưa cho Trần Dương điếu thuốc anh ta mới sâu xa bảo, “Sao lại bị thương? Thằng nhãi cậu lại đánh nhau với người khác chứ gì? Nghe lời anh Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013343/quyen-2-chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.