Trần Dương đứng từ xa nhìn nơi ấy dày đặc quỷ khí và âm khí, trong lòng hơi sợ.
Xem tình hình phía đối diện thì đây hẳn là người tu luyện tà môn pháp thuật gì dó. Bầu trời tối đen như mực chẳng chút ánh sáng nào, trong không khí còn thoảng qua mùi máu tươi rất nồng và thứ mùi tanh tưởi. Trần Dương không cẩn thận hít vào thì thiếu điều nôn ra, anh vội chạy đến nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn ướt bịt mũi lại.
Ban ngày không cảm thấy gì, đến tối mới trông rõ nơi đây âm khí nặng nề tới mức người không thở nổi. Trước kia anh hay đến nơi này nhiều lần và ở cách đây không xa, nhưng chưa bao giờ trải qua cảm giác hiện tại.
Trần Dương chắc chắn rằng mọi chuyện đều liên quan tới kẻ trong tầng ba bên tòa nhà kia.
Bọn hồn ma trắng chạch rít lên trong câm lặng rồi bay tới bay lui. Chúng bò trên tường, lướt trên mặt đất, ở khắp xung quanh, xuyên tường vào căn hộ kia. Một lúc lâu sau Trần Dương mới phát giác không phải bọn hồn ma chủ động mà dường như căn hộ đó có một loại lực hút gì với chúng và đang kéo tất cả bọn chúng lại gần. Thật ra bọn hồn ma bò tới bò lui đang ra sức chống cự, tiếc là do sức quá yếu nên chẳng phản kháng được.
Trần Dương nhớ lại Mã Vân Tài đã từng kể với anh về một phương pháp luyện hồn khá giống cảnh tượng trước mắt này, anh không khỏi hoài nghi anh chàng trên lầu ba đang luyện hồn, nghĩa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013345/quyen-2-chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.