Cứ như bị ác quỷ đuổi giết đằng sau, Ngụy Thời dẫn theo Trần Dương và Ngụy Ninh không quay đầu lại chạy thục mạng đến đường hầm rồi hì hục bò ra ngoài. Vừa ra khỏi Ngụy Thời bèn lấy miếng ngọc chết kia ra, mặt mày dữ tợn dán bùa lên đó.
Tức khắc, ánh sáng xanh trên miếng ngọc rực lên. Trần Dương nguấy nguấy lỗ tai, hình như vừa rồi anh nghe thấy tiếng hồn ma rú lên thảm thiết.
Ngụy Thời cười lạnh, “Dám hại tôi à, tôi để ông dễ hại thế chắc?”
Ánh sáng xanh trên miếng ngọc lập lòe, chớp tắt nhá nhem.
Trần Dương nhoài người tới liếc miếng ngọc chết, oán khí và uế khí nồng nặc xộc tới hôi rình, anh bịt mũi quay đi, “Rốt cuộc đây là sao?”
Ngụy Thời còn đang nghiêm hình bức cung với Đông lão tiên, song hình như Đông lão tiên chẳng phải kẻ nhu nhược nên nói mấy lời không dễ nghe lắm. Ngụy Thời sa sầm mặt, răng nghiến kèn kẹt đến mức run bần bật, dáng vẻ hận tới mức không thể ăn sống nuốt tươi Đông lão tiên.
Mặt rúm ró, cậu nặn ra một nụ cười, “Giỏi lắm, vậy tôi sẽ đốt ông trên trường minh đăng, xem ông còn kiên định tới khi nào!”
Trần Dương và Ngụy Ninh hai người liếc nhau, sau đó rất ăn ý tránh xa Ngụy Thời.
Ngụy Thời hiển nhiên đã bị Đông lão tiên kích thích đến mất lý trí, biểu tình của cậu đáng sợ hệt như mấy con quỷ dữ tợn. Rồi bất giác Ngụy Thời hết gãi cằm thì lại túm tóc, sau khi hít sâu mấy hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013334/quyen-2-chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.