Phương pháp thay dương này là phương pháp chỉ dùng được vào xã hội hiện đại khi khoa học phát triển, nếu là trước kia thì người bị nhiễm ‘ôn dịch’ sợ rằng chỉ có thể tuyệt vọng chờ chết.
Cụ Ngụy dẫn theo Ngụy Thời tới đoạn đường bị rào chắn chặn lại rồi gặp bà Mai để bàn chuyện cứu người, khó khăn chủ yếu vẫn là thôn Ngụy hiện đã có gần trăm người bị bệnh, thế nên cần nhiều máu nhưng lại không thể giải quyết trong nội bộ. Nói cách khác, không dùng máu người cùng họ Ngụy được mà phải dùng máu người ngoài mới có thể ngăn lại sức mạnh của lời nguyền trên người người bệnh.
Sau khi nghe cụ Ngụy kể rõ ràng mọi chuyện xong, bà Mai tỏ vẻ hơi khó xử, “Tôi chỉ có thể báo lên trên trước xem thế nào, còn có thể xin một lượng máu lớn như thế tới đây không còn phải xem sao đã.”
Cụ Ngụy nhịp nhịp cây gậy lên đất, “Làm phiền bà rồi.”
Bà Mai đưa tay vuốt lại những lọn tóc lòa xòa, “Khách sáo làm gì, làm hết những gì tôi có thể thôi.”
Đứng bên cạnh xem, Ngụy Thời cảm giác dường như bà Mai và cụ Ngụy đã quen biết từ rất lâu, chẳng qua bầu không khí giữa họ có gì đó kỳ lạ. Đúng lúc cậu đang tưởng tượng đến yêu hận tình thù giữa lớp người già thì bà Mai quay sang nhìn cậu hỏi, “Đã lâu Từ lão tam không liên hệ với ta, ông ta vẫn khỏe chứ?”
Ngụy Thời kinh ngạc nhìn bà Mai, “Bà biết sư phụ cháu?”
Bà Mai mỉm cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013336/quyen-2-chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.