Và rồi, Ngụy Ninh từ trên lầu nghiêng ngả lảo đảo chạy xuống, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi hét lên với Ngụy Thời, “A Thời, em không sao chứ?”
Ngụy Thời đang quan sát bức họa trên tường, nghe tiếng anh cậu vẫy tay qua ý bảo anh lại đây. Ngụy Ninh bước tới nhìn lướt qua thi thể của Ngụy Thất gia rồi nhìn bức họa như bị ướt nước thì hiểu đã có chuyện gì quái lạ.
Ngụy Thời dùng móng tay cạo cạo bức họa rồi nhìn ngửi một hồi, sau đó dùng sức chùi tay vào lá bùa như thể đó là chiếc khăn rồi lầm bầm trong miệng, “Thế mà dám dùng cả mỡ xác chết và máu súc vật ——”
Ngụy Ninh biết mỡ xác chết gì nhưng chưa từng nghe máu súc vật.
Ngụy Ninh hỏi cậu, “Máu súc vật là gì?”
Ngụy Thời chầm chậm giật giật chân, “Là chỉ những loài vật đã tu tiên thành công, máu của chúng có linh khí dồi dào, hơn nữa nếu chúng chết bất đắc kỳ tử thì oán nghiệt còn nặng hơn cả người sống.”
Dùng mấy thứ ấy vẽ nên bức tranh, khó trách lại cho ra mười tám tầng địa ngục sinh động như thế.
Đông lão tiên này quả là nhân vật lợi hại, nếu không phải cậu còn chuẩn bị đường lùi thì hôm nay đã chết mất mạng rồi. Thế nhưng chuyện khủng khiếp như thế thì không cần nói ra, nên khi trả lời những câu hỏi của Ngụy Ninh, Ngụy Thời chỉ ậm ừ qua loa.
Thấy Ngụy Thời cứ liếc dọc liếc ngang thì Ngụy Ninh biết ngay cậu có gì giấu giếm, song
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013332/quyen-2-chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.