Con người cần phải so sánh những thay đổi của bên ngoài để nhận biết thời gian, chẳng hạn khi mặt trời mọc là lúc thức giấc, mặt trời lặn là lúc nghỉ ngơi, lại nếu như lúc cày bừa vụ xuân là ngày mùa thu hoạch. Nếu không có ngày đêm và cũng chẳng có bốn mùa, cây cối cỏ hoa xung quanh đều hằng năm biếc xanh mơn mởn, thế thì, loài người sẽ dùng thứ gì để đoán biết liệu thời gian đã qua bao lâu?
Từng ngày, từng tháng, từng năm… Chẳng cách chi biết được. Chỉ đợi đến khi đã qua hơn hai mươi năm, hoặc thậm chí còn lâu hơn thế nữa, đến khi đôi mắt người bên cạnh mình đã không còn trong trẻo, tấm lưng người ấy đã chẳng còn có thể thẳng lên, tay chân người ấy không còn linh hoạt, vầng trán ẩn hiện nếp nhăn, thân thể khi ốm khi đau, tóc mai ngày nào đã thành hoa râm cả, lúc ấy ta mới chợt giật mình nhận ra, thời gian đã vô tình thoi đưa lâu biết nhường nào.
Và hóa ra, người bầu bạn bên mình chừng ấy năm, cũng đã già đi mất.
Không riêng gì người ấy mà ngay cả chính bản thân mình cũng đã có lòng nhưng không đủ lực, lúc mỏi mệt thậm chí còn cần đến Trần Dương dìu mới có thể bước đi. Tại sao mình lại biến thành như thế này rồi?
Ngụy Lâm Thanh nhìn cảnh sắc chưa từng thay đổi trước mắt, những hàng xóm láng giềng quen thuộc đang vội vội vàng vàng, hối hối hả hả ngược xuôi vì cuộc sống, một cảnh tượng náo nhiệt tốt lành. Trên gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013323/quyen-2-chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.