Ngủ, từ này vừa có thể xem như danh từ mà cũng có thể là động từ.
Đặt trong hoàn cảnh này thì tất nhiên được xem như động từ. Trần Dương nuốt nước miếng, thử đưa tay đặt lên vai Ngụy Lâm Thanh, sau đó chuyển động. Sờ xong thì anh chửi thầm trong bụng, đây thật là phụ nữ hử? Bờ vai còn rộng hơn cả anh!
Trần Dương muốn khóc lắm rồi, đây là vợ anh đó, thế mà lại chênh lệch quá xa so với tưởng tượng.
Hai người mặt đối mặt ngồi trên giường, Trần Dương nhoài người tới hôn đôi môi mỏng của Ngụy Lâm Thanh. Đôi môi ấy sao mềm mại và đầy lực hấp dẫn, Trần Dương hôn hai cái thì thấy không tệ lắm nên lại hôn thêm mấy cái nữa, hôn tới hôn lui đến đâm nghiện. Rồi anh vươn lưỡi, tay đưa qua sờ soạng và ghì lấy vòng eo chẳng hề mảnh khảnh của người phụ nữ trước mắt này.
Tay Trần Dương nhẹ vuốt tấm lưng Ngụy Lâm Thanh, tuy lưng cô không mảnh gầy nhưng rất cường tráng khỏe mạnh, lúc làm thì chắc đủ lực lắm. Vậy là anh không khỏi nghĩ ngợi lung tung, cậu em bên dưới bắt đầu rục rịch theo những tưởng tượng trong đầu.
Trần Dương hôn môi Ngụy Lâm Thanh, từ khóe môi đến cằm rồi xuống cổ, dùng môi dùng răng không ngừng hôn lấy rồi mút vào cổ Ngụy Lâm Thanh. Dưới làn da ấy là cả cơ thể mềm dẻo, dưới vẻ bề ngoài nghiêm túc ấy là một cảnh sắc hấp dẫn.
Có lẽ không phải trên người Ngụy Lâm Thanh có thứ gì hấp dẫn đâu, chỉ bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013321/quyen-2-chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.