Hai ác quỷ một lớn một nhỏ cùng lúc ra tay nên nhanh chóng đào thủng mặt đất, bên ngoài mơ hồ lộ ra ánh sáng xanh biếc. Trần Dương qua liếc nhìn thử thì mém nữa đã nôn ra. Nơi đó toàn là thi thể thối rữa, không phải chỉ có xác người mà còn có cả xác động vật bị ngâm trong nước, hôi thối vô cùng.
Bị thứ mồi hôi đó xộc vào mũi khiến Trần Dương tái mét, anh ngừng thở xoay người lùi về sau.
Anh mới lùi chưa được mấy bước thì Ngụy Lâm Thanh đã hét lớn, “Chúng ta đi xuống.”
Mặt Trần Dương từ xanh hóa trắng, Ngụy Lâm Thanh định làm thật à? Họ phải đi ra ngoài xuyên qua mấy thi thể hôi thối này?
Trần Dương mặt xám xịt hỏi Ngụy Lâm Thanh, “Anh nói thật?”
Ngụy Lâm Thanh gật đầu, “Bên dưới có lối thoát.”
Trần Dương vẻ mặt xem cái chết như không xoay người lại, rồi anh nhìn miệng hố và nhìn lướt qua đống xác chết bên dưới. Nghĩ ngợi một thoáng anh cởi chiếc áo sơmi trên người quấn qua sau đầu gút lại làm khẩu trang, sau khi che hơn nửa mặt mới nhảy xuống hố theo Ngụy Lâm Thanh, trên vai anh còn cả thằng quỷ con mặt mũi hung tợn.
Vừa chạm chân bước đầu tiên, Trần Dương cảm giác dưới chân anh là thứ gì mềm nhũn, bước tiếp theo lún xuống phát ra tiếng nhẹp, dù lớn gan nhưng Trần Dương không thể chịu nổi sự ghê tởm này. Sắc mặt xanh mét, anh nín thở theo sát Ngụy Lâm Thanh, bước thấp bước cao đi về trước, chỉ mong mau mau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013326/quyen-2-chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.