Sự tình đến mức này, chân tướng đương nhiên đã rõ mà không cần phải nói. Ngụy Thất gia định dùng biện pháp thâm độc làm lẫn lộn huyết mạch họ Ngụy, đó là chuyện tày trời. Ánh mắt cụ Ngụy và lớp người già trong thôn đều khó chịu nhìn Ngụy Thất gia đang như kẻ thất hồn lạc phách.
Kể từ lúc thấy Ngụy Đông Lai biến trở về bộ xương khô, Ngụy Thất gia đã té chổng ra đất, hai mắt long sòng sọc, tay run lẩy bẩy, đừng nói đến đứng dậy, sợ là hiện tại ngay cả sức bò còn không có. Ông đang run rẩy đến mức như thể sẽ tan nát.
Thấy thế cụ Ngụy bèn gọi hai người trẻ tuổi lực lưỡng lại, nắm lấy cánh tay khô quắt của Ngụy Thất gia kéo ông lên ghế. Xong rồi hai kẻ ấy lại canh giữ cạnh bên, đề phòng Ngụy Thất gia lại làm ra chuyện gì.
Ngụy Thất gia đờ người ra trong chốc lát rồi bỗng nhiên bật ra tiếng tru thảm thiết từ cuống họng. Thanh âm tan nát cõi lòng khiến ai nấy trong đại sảnh sợ tới mức tim tưởng như ngừng đập. Ngụy Thất gia té lăn khỏi ghế, xiêu xiêu vẹo vẹo đến bên cạnh bộ xương, ôm lấy bộ xương rồi gào khóc kêu to, “Đông Lai, Đông Lai con ơi, cha sai rồi, cha không nên làm thế, Đông Lai!”
Thấy thế mấy ông cụ bên cạnh nhìn ngó lẫn nhau, dáng vẻ khóc gào hết mực đau lòng này của Ngụy Thất gia không hề vờ vĩnh, chẳng lẽ bộ xương này thật đúng là Ngụy Đông Lai. Nhớ lại thì lúc chứng huyết tổ tiên không hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013281/quyen-2-chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.