Lúc nghe thấy hai chữ ‘chứng huyết’, đôi bàn tay khô gầy của Ngụy Thất gia run bắn lên, ông ngẩng phắt đầu, quát lớn với cụ Ngụy, “Chứng huyết thì chứng huyết, chỉ có mấy ông già mấy người mới xem thứ quy củ ấy như thượng phương bảo kiếm!”
Cụ Ngụy mặc kệ ông, người bên ngoài không biết rốt cuộc bên trong đang xảy ra chuyện gì, nhưng họ không tranh cãi ầm ĩ mà vẫn im lặng chờ đợi. Cụ Ngụy gọi gã đứng canh cửa đang lo ngay ngáy vào dặn dò vài câu, sau đó phẩy tay để gã đi xuống.
Còn mấy ông cụ khác thì rất không vừa mắt, đang cãi nhau với Ngụy Thất gia.
Xem ra Ngụy Thất gia định chẳng nể nang gì họ, ông một câu tôi một câu, từ ngữ ngày càng quyết liệt. Từ năm sáu mươi tuổi Ngụy Thất gia đã bị đám người trước mặt này hối thúc chuyện người kế thừa, ông đã ôm bụng tức từ lâu. Giờ thấy chỉ còn bước cuối cũng nữa là xong chuyện lại xảy ra vấn đề, do cảm xúc thay đổi kịch liệt nên ông mất hẳn thái độ bình tĩnh thường lệ.
Nhìn cảnh tượng hệt như khu chợ chồm hổm này, cụ Ngụy lưỡng lự liệu có nên ra tay không. Cụ dộng cây gậy thật mạnh xuống trước bàn thờ rầm rầm mấy cái, cuối cùng mấy ông cụ gần như đã mất hết bình tĩnh bên kia mới im lặng.
Cụ Ngụy liếc mắt qua họ, nghiêm mặt nói, “Mấy người muốn bị đám con cháu bên ngoài chế giễu?”
Trong những người này, cụ có thân phận cao nhất danh tiếng cao nhất, nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013280/quyen-2-chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.