Chưa tới giờ lành, mấy ông cụ bèn trò chuyện hàn huyên.
Lớp người già chừng ấy tuổi rồi sẽ thích lấy mấy chuyện xưa lắc xưa lơ ra kể, kể tới kể lui thì đã đến lúc mặt trời lên cao. Họ đều là mấy ông già bảy tám chục tuổi cả, cùng lớn lên trong thôn Ngụy, kể về mấy chuyện xưa thì cứ ông một câu tôi một câu, rồi quên bẵng luôn cả thời gian.
Chắc bởi do hoàn cảnh, chuyện được nhắc đến nhiều nhất là quãng thời gian trai trẻ và hai nghi thức thừa tự nối tiếp nhau. Lại nói đến nếu không phải ngày đó Ngụy Minh Thanh xảy ra chuyện thì làm sao đến phiên Ngụy Đức Thanh, cũng chính là Ngụy Thất gia hiện tại ngồi ở vị trí này. Ngụy Minh Thanh là một người con tài giỏi được cha mẹ Ngụy Thất gia gửi gắm kỳ vọng cao vô cùng, tiếc là sống không lâu.
Năm đó thôn Ngụy xảy ra ôn dịch, cứ trong mười người thì chết hết bốn năm. Nhà ai cũng treo vải trắng quấn khăn tang, khắp thôn Ngụy khóc than mấy ngày liên tiếp. Mây đen mù sương, ngay cả chiến loạn nhiều năm đến thế vẫn sống được, vậy mà chẳng thể tránh đi tai ương bệnh tật này, chỉ đành quy lỗi tại số trời.
Trong trận ôn dịch đó, người chết nhiều nhất vào đúng ngày rằm tháng Bảy âm lịch.
Thi thể chất chồng lên thi thể, đành phải để người chết vào quan tài rồi khiêng đến căn phòng trông coi linh cửu kia. Thời điểm ấy, khắp hang cùng ngõ hẻm đều biết thôn Ngụy xảy ra ôn dịch, ai cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013278/quyen-2-chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.