Việc Ngụy Thời kêu thằng quỷ con lo liệu không phải việc quá lớn hay khó gì lắm, chỉ là kêu nó bỏ thứ gì đó vào trong cái chén thôi, về phần thứ đó là gì, Ngụy Thời không nói mà Trần Dương cũng chẳng hỏi tới, chỉ cần biết sẽ đạt được mục đích là được.
Chẳng ngờ không chỉ đạt được mục đích mà còn dẫn tới cả chuyện chứng huyết.
Kể từ khi trông thấy những chuyện xảy ra trong nghi thức chứng huyết, Ngụy Thời cứ luôn đắn đo chuyện về mấy bóng trắng.
Mấy ngày nay lớp người già trong thôn đang chọn thừa tự, nhà nào nhà nấy bàn luận rôm rả chẳng biết sẽ chọn phải con cháu nhà ai. Ba cô sáu bà cứ xộc xạo vào nhà người ta, mấy lời đồn đại vô căn cứ ùn ùn kéo đến, nhưng sau cùng hoa rơi nhà ai thì vẫn là chuyện chưa tỏ.
Nếu phải nói, tất nhiên bao giờ con cháu nhà mình luôn là tốt nhất, mấy ông cụ đó lựa chọn người nối dòng chẳng hề nhượng bộ gì nhau, thiếu chút nữa đã tranh cãi ầm ĩ. Cụ Ngụy giận đến mức mặt mày đen kịt, cụ biết mấy ông già này vì sao dù phải mo mặt cũng muốn tranh đoạt vị trí này.
Do là không biết từ đâu truyền tới, trong tay Ngụy Thất gia là cả một đống vàng bạc châu báu mà tổ tiên thời xưa mang theo từ Tứ Xuyên đến, tuy sau khi đến thôn Ngụy hiện tại an cư lạc nghiệp và chuẩn bị việc linh tinh trong vài năm đã dùng một phần, nhưng số còn lại thì không ít, vẫn đủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013283/quyen-2-chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.