Trần Dương điên tiết chửi thề, tay ôm lấy bụng, chắc anh phải xui xẻo cả tám kiếp mới gặp phải loại chuyện này. Phía trước là một đống oan hồn ác quỷ dữ tợn đáng sợ, con mất đầu cụt tay, con bụng thủng lòi ruột, tầng tầng lớp lớp, chúng không gào thét kêu la mà lẳng lặng bay giữa không trung, chen lấn xô đẩy, thoạt nhìn quả thực hù chết người.
Bởi lẽ quá nhiều linh hồn tụ tập, không khí xung quanh ngày một dày đặc hơn, ngay cả thạch bích cũng ướt nhẹp và ngưng tụ thành từng giọt từng giọt nước chậm rãi chảy xuống. Tấm bùa để ngăn quỷ nằm trên đất dần nhiễm đen.
Trần Dương biết trận pháp sẵn có này cầm cự không được lâu, nếu không phải do âm thai đang quấy rối trong bụng, dù thế nào anh còn có thể liều mạng thử. Mệnh anh cứng thế, mưa sa bão táp gì còn xông vào được, chẳng lẽ bây giờ lại chịu nhốt mình trong con thuyền chòng chành giữa kênh rạch?
Nhưng chỉ cần anh cử động nhẹ thôi, bụng sẽ truyền đến cái đau như moi tim khoét thịt.
Dù có bị kẻ khác chém hai nhát anh còn nhịn được, nhưng loại đau này quả tình thăng cấp nhiều lắm, nếu thật sự phải so sánh thì chẳng khác nào so giữa ngọn núi nhỏ trước nhà với núi cao sừng sững.
Dù anh tránh được bọn quỷ này thì sớm hay muộn cũng sẽ đau đến chết mà thôi, thật đau chết được. Trần Dương đau quá, bàn tay đặt trên thạch bích bấu chặt đến mức móng tay gãy cả, máu tươi chảy ròng nhưng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013272/quyen-2-chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.